Cuộc sống khó khăn và rối ren, bạn cần một lời khuyên, nhưng từ đâu?
Với nhiều người, giải pháp gần nhất là đi mua một cuốn “self-help”. Khái
niệm sách “self help” rất rộng, nhưng thường được hiểu là loại sách dạy
tu thân, học làm người, chứa đầy lời khuyên thông tuệ và các “bí kíp”
để nhanh giàu, nhanh khôn, nhanh thành công…
Bước vào một hiệu
sách, bạn sẽ thấy chừng một phần ba diện tích kệ sách, thường là khu vực
gần cửa nhất, được dành cho thể loại này. Hai mảng bán chạy nhất hiện
nay là học làm giàu và phát triển bản thân thường đi kèm với nhau: thay
đổi bản thân để thịnh vượng. Nhiều năm qua, những cuốn như Dạy con làm giàu, Cha giàu cha nghèo, Đọc vị bất kỳ ai, Chiến thắng con quỷ bên trong bản thân, Tôi tài giỏi, bạn cũng thế hay Sức mạnh của tư duy tích cực luôn nằm trong nhóm sách bán chạy nhất ở Việt Nam.
Gần đây, thậm chí ông Đặng Lê Nguyên Vũ, chủ tịch Tập đoàn Trung Nguyên, còn cho phát không hàng chục triệu cuốn Nghĩ giàu, làm giàu của Napoleon Hill và Đắc nhân tâm
của Dale Carnergie cho thanh niên cả nước. Hai cuốn kinh điển này nằm
trong một danh sách được ông Vũ gọi bằng cái tên cũng rất self-help là
“Tủ sách đổi đời”.
Lý do gì khiến nhiều người đón nhận thể loại sách này nhiệt tình tới như vậy?
Như
đã thể hiện qua chữ “đổi đời” của ông Vũ, loại sách này đem lại hi
vọng. Bỏ ra vài chục nghìn đồng, người mua sách self-help sở hữu những
giấc mơ ngọt ngào. Tuần làm việc 4 giờ hứa có thể giúp bạn “làm
việc ít đi 20 lần nhưng thu nhập tăng lên 10 lần”, và khuyên “thuê một
trợ lý cách xa nửa vòng trái đất để cô này viết một lá thư ngọt ngào xoa
dịu người vợ đang giận dữ của bạn”. Nghĩ giàu, làm giàu không yêu cầu bạn lao động vất vả hay có tài năng, chỉ cần bạn rất, rất mong muốn trở nên giàu có. Cái đó thì không khó.
Trên
trang mạng Học làm giàu, một thanh niên đặt ra mục tiêu “Sau năm thứ
nhất có 20 triệu đồng, sau năm thứ năm có 1 triệu USD, sau năm thứ mười
có 1 tỉ USD”. Các thành viên khác ngưỡng mộ: “Việt Nam mình có nhiều
người có hùng tâm như anh thì ước mơ dân giàu, nước mạnh không phải quá
xa vời. Chúc anh thành công!”.
Đằng sau những ảo tưởng làm giàu
kiểu mì ăn liền kia là những dịch chuyển xã hội và thay đổi cơ bản trong
triết lý sống của người Việt. Trước hết, hai thập kỷ qua đã tạo ra
huyền thoại Từ cậu bé nhà quê thành đại gia mà ông Đặng Lê Nguyên Vũ là một ví dụ.
Nếu
như trước kia nhiều người cho rằng giàu nghèo có số và vị trí của mình
trong xã hội đã được xếp đặt sẵn thì ngày nay, chứng kiến của cải nảy nở
xung quanh mình, họ chuyển sang thái cực kia và tin vào một triết lý
lạc quan là bạn hoàn toàn có thể điều khiển được tiền tài và danh vọng
của mình nếu nắm được một số “kỹ thuật” nhất định: 23 nguyên tắc của
Carnegie, 13 bước của Hill, 8 bài học từ Cha giàu, cha nghèo của Robert Kiyosaki.
Cuộc
đời, vốn được quan niệm là bất định, nay được cho là được quản trị bởi
một số “bí mật” mà rất may đã được một số tác giả phát hiện và truyền
đạt lại, dễ hiểu hơn bản cửu chương.
Thứ nữa, mô hình lao động
cùng tập thể, cá nhân dựa vào cộng đồng trong cuộc sống nông nghiệp
không còn thích hợp cho một môi trường kinh tế thị trường đầy cạnh
tranh. Thay cho một hệ thống hài hòa, vạn vật đều có chỗ đứng của mình,
cuộc đời nay được hiểu như một mê cung, một cuộc đua, một rừng rậm,
những biểu tượng hay được dùng trong các sách self-help phương Tây.
Trong
môi trường này, người ta luôn phải cập nhật các kỹ năng và tái tạo bản
thân để mạnh hơn đối thủ, các sách dạy phát triển bản thân đánh vào nỗi
lo âu thường trực này. “Cần phải sẵn sàng để ứng phó với những thay đổi,
nếu không mỗi người sẽ tự hủy hoại cơ hội tồn tại của mình”, cuốn Ai lấy miếng phó mát của tôi cảnh báo và bán được 26 triệu bản trên toàn cầu.
SÁCH ĐẸP NÓI DỐI

Vấn đề đầu tiên là triết lý của phong trào self-help hiện đại, được đặt
nền móng bởi Dale Carnegie với Đắc nhân tâm, là “mỗi người vì chính
mình”. “Phát triển bản thân” luôn là một dự án vì mục đích cá nhân,
không có chỗ cho những vấn đề của cộng đồng và hoạt động xã hội.Rất đáng
tiếc, đưa sách dạy làm giàu và kỹ năng sống như những cuốn trên cho
thanh niên, hay bất cứ ai cũng vậy, là gửi họ và cộng đồng vào con đường
cụt bởi những tác động tiêu cực của chúng.
Trong thế giới quan
đó, con người là một động vật ích kỷ và nông cạn. Họ thích được nghe tới
tên mình, muốn được tỏ ra quan trọng và thèm khát sự khen ngợi. Thay vì
làm cho con người tốt đẹp lên, Carnegie đánh vào bản năng vị kỷ của họ
và khuyên người ta lợi dụng nó. Con người chỉ là những loại cá khác
nhau, và bí mật để đạt được thành công là “học được cách móc mồi vào
lưỡi câu phù hợp với từng loại cá”.
Nhiều nguyên tắc của Đắc nhân tâm
phục vụ cho những con người giả tạo, cơ hội và thao túng. Trong cuốn
sách, một đại tư bản tự hào vì ông có thể gọi nhiều công nhân của mình
bằng tên riêng nên “chưa hề có một cuộc đình công nào xảy ra tại các nhà
máy thép của ông”. Ở đây có một ẩn ý xã hội sâu xa hơn: thay vì phải
xây nhiều nhà vệ sinh hơn cho các nữ công nhân dệt may, các ông chủ hãy
cố học thuộc tên riêng của họ và thế là mọi chuyện đều ổn thỏa cả.
Nếu
như trước kia giá trị sống của người Việt là trở thành người quân tử,
ưu việt về đạo đức và vững vàng về luân lý thì ngày nay với nhiều người,
mục tiêu đơn thuần chỉ là tạo ra một bộ mặt khả ái, bởi như Carnegie
giải thích, thành công “được định nghĩa phần lớn qua việc người khác
nhìn bạn như thế nào”.
“Với Carnegie – Steven Watts, tác giả cuốn
tiểu sử về ông, viết – trọng tâm dịch chuyển từ việc xây dựng những giá
trị đạo đức bên trong mỗi người sang xây dựng những ấn tượng mà người ta
gây cho người khác”. Carnegie nói về “thương hiệu bản thân” trước khi
chữ này tồn tại. Nhà văn Sinclair Lewis phê phán Carnegie đã thay thế
những chữ niềm tin, danh dự, cao thượng trong những cuốn sách học làm
người trước kia bằng chữ giàu có. Ông đánh đồng sự đẹp đẽ của tính cách
con người với khả năng kiếm tiền.
Và như vậy, thách thức của cuộc
đời không còn là việc đi tìm một ý nghĩa sống trong cộng đồng của mình
nữa mà là giám sát và quản lý bản thân để trở nên giàu có. Cho rằng
không khi nào là quá sớm, một số nhà trẻ nhanh nhạy ở Việt Nam tổ chức
những khóa học “Dạy trẻ kỹ năng lãnh đạo bản thân từ những năm đầu đời”.
Viễn cảnh ở đây là những đứa trẻ sớm điều khiển được người khác và theo
dõi hiệu quả của bản thân như của một cỗ máy.
LẢNG TRÁNH HIỆN THỰC

Ở
đây “tư duy tích cực” không liên quan gì tới một thái độ sống lạc quan.
Nó là một kiểu niềm tin, có thể gọi là mù quáng, là người ta có thể
dùng ý nghĩ để điều khiển những gì xảy ra với bản thân. Bạn muốn giàu?
Bạn phải thật sự, luôn luôn và sắt đá tin mình sẽ giàu. Vì thế mà các
nhà trẻ nói trên cho lũ trẻ mẫu giáo hằng ngày lặp lại các câu như: “Tôi
là một thần đồng trong lớp học” và “Tôi đang trên con đường tạo ra sự
giàu có tuyệt vời”.Bên cạnh tham vọng “đọc vị” người khác, “tư duy tích
cực” là một trụ cột cơ bản khác của văn hóa self-help, và như tác giả
Barbara Ehrenreich lập luận trong cuốn Sự quảng bá triền miên tư duy tích cực đã làm xói mòn nước Mỹ như thế nào, nó đang gặm nhấm nền tảng xã hội.
Cuốn Nghĩ giàu, làm giàu
yêu cầu bạn viết số tài sản mình muốn có lên một tờ giấy và đọc to nó
lên ngày hai lần vào buổi sáng và buổi tối. Cần làm như vậy vì tiền bạc
“tuy không nói năng được nhưng có thể nghe thấy khi ai đó khao khát gọi
tên nó” – tác giả đoan chắc. T. Harv Eker, tác giả Những bí mật của tư duy triệu phú,
hướng dẫn bạn đọc “cài đặt” tư duy của người giàu bằng cách đặt tay lên
tim và nói: “Tôi là một người đón nhận tuyệt vời. Tôi sẵn sàng và rộng
mở đón nhận những lượng tiền khổng lồ đến với cuộc đời tôi”. Sau đó cần
chạm lên đầu mình và nói: “Tôi có tư duy triệu phú”.
Đằng sau “tư duy tích cực”
này kia là quan điểm nguy hiểm rằng bản thân mỗi người, giàu có hay bần
hàn, hoàn toàn chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình, và đó là lý do
hoàn hảo nhất để người giàu tự tán dương mình và phủi tay chối bỏ trách
nhiệm xã hội. Gần đây người ta tâm đắc với câu “35 tuổi mà còn nghèo,
đấy là tại bạn”. Thông điệp ở đây là gì? Nghèo đói không thuộc về trách
nhiệm của quyền lực – họ vô can. Người nghèo nghèo vì họ không có “tư
duy triệu phú”.
Quan điểm này bỏ ra ngoài những bất bình đẳng
trong xuất thân, trong tiếp cận giáo dục và y tế. Nó không đặt câu hỏi
về những bất công trong xã hội, không bàn tới công lý lẫn thể chế, nó
không có khái niệm những nhóm người dễ tổn thương. Nó bỏ qua đúc kết dân
gian “con sãi ở chùa lại quét lá đa”.
Tệ hơn, tư duy này làm
những người nghèo bên lề xã hội cuối cùng quay ra tự trách cứ bản thân,
thay vì phê phán các tương quan và chính sách xã hội đẩy họ vào trạng
thái này. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng “tư duy tích cực” được dùng như
một công cụ kiểm soát xã hội. Barbara Ehrenreich dẫn ra rằng khi các tập
đoàn Mỹ sa thải hàng loạt nhân viên vào thập niên 1980 cũng là lúc họ
thuê nhiều nhất các diễn giả về “tư duy tích cực” tới để xoa dịu những
người bị đuổi việc và để những nhân viên chưa bị đuổi tiếp tục lao vào
cày cuốc.
Và cuối cùng, “tư duy triệu phú” kiểu “tự kỷ ám thị” đó
cổ xúy sự dịch chuyển của các giá trị đạo đức. Nếu như trước kia người
ta tôn vinh các cá nhân theo đuổi một cái nghiệp, cống hiến, say mê, thì
bây giờ sự say mê duy nhất được ngưỡng mộ là say mê làm giàu. Và sự
giàu có mới nổi cần một biện minh về đạo đức để được chấp nhận và tôn
trọng.
Trên nền tảng đạo đức mới này, giàu có nghĩa là thành công,
với Napoleon Hill thì nó còn “không cần lời xin lỗi”. Làm giàu không
những đã trở thành đích sống, mà còn là một đức hạnh, “làm giàu là vinh
quang”. Hệ quả là gì? Trong khi tôn vinh người giàu, người ta rất dễ đi
đến kết luận thứ hai rằng người nghèo làm xấu hổ đất nước, là gánh nặng
của cộng đồng. Napoleon Hill viết: “Chúa đứng bên những người quyết tâm
làm giàu”.
Đáng ngạc nhiên là chưa một ai thắc mắc nếu hàng triệu
cuốn sách dạy “tư duy tích cực” và làm giàu có hiệu quả thì GDP quốc gia
hằng năm đã phải tăng như thế nào rồi. Nhưng các ý tưởng self-help
không khuyến khích các câu hỏi, chúng chỉ yêu cầu người đọc tin vào
chúng. Nếu bạn chưa giàu thì có nghĩa là bạn chưa tin đủ, bạn cần mua
thêm sách, nghe thêm băng, tới dự thêm các buổi thuyết trình.
Theo Salerno – tác giả cuốn Phong trào tự lực đã làm nước Mỹ trở nên bất lực như thế nào,
cứ chừng 18 tháng người đọc self-help lại mua một cuốn sách mới. Sự
khốn cùng của kiểu “tư duy triệu phú” này là ở chỗ nó làm tê liệt khả
năng tư duy độc lập, phản biện và ý thức xã hội, những điều đang thiếu ở
Việt Nam. Nó không dẫn tới khai sáng và minh triết. Đám đông đi theo nó
vừa phỉnh nịnh vừa giẫm đạp lên nhau để đạt được mục đích của mình, tin
tưởng rằng chính nghĩa và đạo đức thuộc về kẻ giàu có.
Thursday, January 21, 2016
“Bí kíp” cho không
Theo tuổi Trẻ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment