Thursday, January 21, 2016

“Bí kíp” cho không

Cuộc sống khó khăn và rối ren, bạn cần một lời khuyên, nhưng từ đâu? Với nhiều người, giải pháp gần nhất là đi mua một cuốn “self-help”. Khái niệm sách “self help” rất rộng, nhưng thường được hiểu là loại sách dạy tu thân, học làm người, chứa đầy lời khuyên thông tuệ và các “bí kíp” để nhanh giàu, nhanh khôn, nhanh thành công…
Bước vào một hiệu sách, bạn sẽ thấy chừng một phần ba diện tích kệ sách, thường là khu vực gần cửa nhất, được dành cho thể loại này. Hai mảng bán chạy nhất hiện nay là học làm giàu và phát triển bản thân thường đi kèm với nhau: thay đổi bản thân để thịnh vượng. Nhiều năm qua, những cuốn như Dạy con làm giàu, Cha giàu cha nghèo, Đọc vị bất kỳ ai, Chiến thắng con quỷ bên trong bản thân, Tôi tài giỏi, bạn cũng thế hay Sức mạnh của tư duy tích cực luôn nằm trong nhóm sách bán chạy nhất ở Việt Nam.
Gần đây, thậm chí ông Đặng Lê Nguyên Vũ, chủ tịch Tập đoàn Trung Nguyên, còn cho phát không hàng chục triệu cuốn Nghĩ giàu, làm giàu của Napoleon Hill và Đắc nhân tâm của Dale Carnergie cho thanh niên cả nước. Hai cuốn kinh điển này nằm trong một danh sách được ông Vũ gọi bằng cái tên cũng rất self-help là “Tủ sách đổi đời”.
Lý do gì khiến nhiều người đón nhận thể loại sách này nhiệt tình tới như vậy?
Như đã thể hiện qua chữ “đổi đời” của ông Vũ, loại sách này đem lại hi vọng. Bỏ ra vài chục nghìn đồng, người mua sách self-help sở hữu những giấc mơ ngọt ngào. Tuần làm việc 4 giờ hứa có thể giúp bạn “làm việc ít đi 20 lần nhưng thu nhập tăng lên 10 lần”, và khuyên “thuê một trợ lý cách xa nửa vòng trái đất để cô này viết một lá thư ngọt ngào xoa dịu người vợ đang giận dữ của bạn”. Nghĩ giàu, làm giàu không yêu cầu bạn lao động vất vả hay có tài năng, chỉ cần bạn rất, rất mong muốn trở nên giàu có. Cái đó thì không khó.
Trên trang mạng Học làm giàu, một thanh niên đặt ra mục tiêu “Sau năm thứ nhất có 20 triệu đồng, sau năm thứ năm có 1 triệu USD, sau năm thứ mười có 1 tỉ USD”. Các thành viên khác ngưỡng mộ: “Việt Nam mình có nhiều người có hùng tâm như anh thì ước mơ dân giàu, nước mạnh không phải quá xa vời. Chúc anh thành công!”.
Đằng sau những ảo tưởng làm giàu kiểu mì ăn liền kia là những dịch chuyển xã hội và thay đổi cơ bản trong triết lý sống của người Việt. Trước hết, hai thập kỷ qua đã tạo ra huyền thoại Từ cậu bé nhà quê thành đại gia mà ông Đặng Lê Nguyên Vũ là một ví dụ.
Nếu như trước kia nhiều người cho rằng giàu nghèo có số và vị trí của mình trong xã hội đã được xếp đặt sẵn thì ngày nay, chứng kiến của cải nảy nở xung quanh mình, họ chuyển sang thái cực kia và tin vào một triết lý lạc quan là bạn hoàn toàn có thể điều khiển được tiền tài và danh vọng của mình nếu nắm được một số “kỹ thuật” nhất định: 23 nguyên tắc của Carnegie, 13 bước của Hill, 8 bài học từ Cha giàu, cha nghèo của Robert Kiyosaki.
Cuộc đời, vốn được quan niệm là bất định, nay được cho là được quản trị bởi một số “bí mật” mà rất may đã được một số tác giả phát hiện và truyền đạt lại, dễ hiểu hơn bản cửu chương.
Thứ nữa, mô hình lao động cùng tập thể, cá nhân dựa vào cộng đồng trong cuộc sống nông nghiệp không còn thích hợp cho một môi trường kinh tế thị trường đầy cạnh tranh. Thay cho một hệ thống hài hòa, vạn vật đều có chỗ đứng của mình, cuộc đời nay được hiểu như một mê cung, một cuộc đua, một rừng rậm, những biểu tượng hay được dùng trong các sách self-help phương Tây.
Trong môi trường này, người ta luôn phải cập nhật các kỹ năng và tái tạo bản thân để mạnh hơn đối thủ, các sách dạy phát triển bản thân đánh vào nỗi lo âu thường trực này. “Cần phải sẵn sàng để ứng phó với những thay đổi, nếu không mỗi người sẽ tự hủy hoại cơ hội tồn tại của mình”, cuốn Ai lấy miếng phó mát của tôi cảnh báo và bán được 26 triệu bản trên toàn cầu.
SÁCH ĐẸP NÓI DỐI
Basic CMYK
Vấn đề đầu tiên là triết lý của phong trào self-help hiện đại, được đặt nền móng bởi Dale Carnegie với Đắc nhân tâm, là “mỗi người vì chính mình”. “Phát triển bản thân” luôn là một dự án vì mục đích cá nhân, không có chỗ cho những vấn đề của cộng đồng và hoạt động xã hội.Rất đáng tiếc, đưa sách dạy làm giàu và kỹ năng sống như những cuốn trên cho thanh niên, hay bất cứ ai cũng vậy, là gửi họ và cộng đồng vào con đường cụt bởi những tác động tiêu cực của chúng.
Trong thế giới quan đó, con người là một động vật ích kỷ và nông cạn. Họ thích được nghe tới tên mình, muốn được tỏ ra quan trọng và thèm khát sự khen ngợi. Thay vì làm cho con người tốt đẹp lên, Carnegie đánh vào bản năng vị kỷ của họ và khuyên người ta lợi dụng nó. Con người chỉ là những loại cá khác nhau, và bí mật để đạt được thành công là “học được cách móc mồi vào lưỡi câu phù hợp với từng loại cá”.
Nhiều nguyên tắc của Đắc nhân tâm phục vụ cho những con người giả tạo, cơ hội và thao túng. Trong cuốn sách, một đại tư bản tự hào vì ông có thể gọi nhiều công nhân của mình bằng tên riêng nên “chưa hề có một cuộc đình công nào xảy ra tại các nhà máy thép của ông”. Ở đây có một ẩn ý xã hội sâu xa hơn: thay vì phải xây nhiều nhà vệ sinh hơn cho các nữ công nhân dệt may, các ông chủ hãy cố học thuộc tên riêng của họ và thế là mọi chuyện đều ổn thỏa cả.
Nếu như trước kia giá trị sống của người Việt là trở thành người quân tử, ưu việt về đạo đức và vững vàng về luân lý thì ngày nay với nhiều người, mục tiêu đơn thuần chỉ là tạo ra một bộ mặt khả ái, bởi như Carnegie giải thích, thành công “được định nghĩa phần lớn qua việc người khác nhìn bạn như thế nào”.
“Với Carnegie – Steven Watts, tác giả cuốn tiểu sử về ông, viết – trọng tâm dịch chuyển từ việc xây dựng những giá trị đạo đức bên trong mỗi người sang xây dựng những ấn tượng mà người ta gây cho người khác”. Carnegie nói về “thương hiệu bản thân” trước khi chữ này tồn tại. Nhà văn Sinclair Lewis phê phán Carnegie đã thay thế những chữ niềm tin, danh dự, cao thượng trong những cuốn sách học làm người trước kia bằng chữ giàu có. Ông đánh đồng sự đẹp đẽ của tính cách con người với khả năng kiếm tiền.
Và như vậy, thách thức của cuộc đời không còn là việc đi tìm một ý nghĩa sống trong cộng đồng của mình nữa mà là giám sát và quản lý bản thân để trở nên giàu có. Cho rằng không khi nào là quá sớm, một số nhà trẻ nhanh nhạy ở Việt Nam tổ chức những khóa học “Dạy trẻ kỹ năng lãnh đạo bản thân từ những năm đầu đời”. Viễn cảnh ở đây là những đứa trẻ sớm điều khiển được người khác và theo dõi hiệu quả của bản thân như của một cỗ máy.
LẢNG TRÁNH HIỆN THỰC

Ở đây “tư duy tích cực” không liên quan gì tới một thái độ sống lạc quan. Nó là một kiểu niềm tin, có thể gọi là mù quáng, là người ta có thể dùng ý nghĩ để điều khiển những gì xảy ra với bản thân. Bạn muốn giàu? Bạn phải thật sự, luôn luôn và sắt đá tin mình sẽ giàu. Vì thế mà các nhà trẻ nói trên cho lũ trẻ mẫu giáo hằng ngày lặp lại các câu như: “Tôi là một thần đồng trong lớp học” và “Tôi đang trên con đường tạo ra sự giàu có tuyệt vời”.Bên cạnh tham vọng “đọc vị” người khác, “tư duy tích cực” là một trụ cột cơ bản khác của văn hóa self-help, và như tác giả Barbara Ehrenreich lập luận trong cuốn Sự quảng bá triền miên tư duy tích cực đã làm xói mòn nước Mỹ như thế nào, nó đang gặm nhấm nền tảng xã hội.
Cuốn Nghĩ giàu, làm giàu yêu cầu bạn viết số tài sản mình muốn có lên một tờ giấy và đọc to nó lên ngày hai lần vào buổi sáng và buổi tối. Cần làm như vậy vì tiền bạc “tuy không nói năng được nhưng có thể nghe thấy khi ai đó khao khát gọi tên nó” – tác giả đoan chắc. T. Harv Eker, tác giả Những bí mật của tư duy triệu phú, hướng dẫn bạn đọc “cài đặt” tư duy của người giàu bằng cách đặt tay lên tim và nói: “Tôi là một người đón nhận tuyệt vời. Tôi sẵn sàng và rộng mở đón nhận những lượng tiền khổng lồ đến với cuộc đời tôi”. Sau đó cần chạm lên đầu mình và nói: “Tôi có tư duy triệu phú”.
Đằng sau “tư duy tích cực” này kia là quan điểm nguy hiểm rằng bản thân mỗi người, giàu có hay bần hàn, hoàn toàn chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình, và đó là lý do hoàn hảo nhất để người giàu tự tán dương mình và phủi tay chối bỏ trách nhiệm xã hội. Gần đây người ta tâm đắc với câu “35 tuổi mà còn nghèo, đấy là tại bạn”. Thông điệp ở đây là gì? Nghèo đói không thuộc về trách nhiệm của quyền lực – họ vô can. Người nghèo nghèo vì họ không có “tư duy triệu phú”.
Quan điểm này bỏ ra ngoài những bất bình đẳng trong xuất thân, trong tiếp cận giáo dục và y tế. Nó không đặt câu hỏi về những bất công trong xã hội, không bàn tới công lý lẫn thể chế, nó không có khái niệm những nhóm người dễ tổn thương. Nó bỏ qua đúc kết dân gian “con sãi ở chùa lại quét lá đa”.
Tệ hơn, tư duy này làm những người nghèo bên lề xã hội cuối cùng quay ra tự trách cứ bản thân, thay vì phê phán các tương quan và chính sách xã hội đẩy họ vào trạng thái này. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng “tư duy tích cực” được dùng như một công cụ kiểm soát xã hội. Barbara Ehrenreich dẫn ra rằng khi các tập đoàn Mỹ sa thải hàng loạt nhân viên vào thập niên 1980 cũng là lúc họ thuê nhiều nhất các diễn giả về “tư duy tích cực” tới để xoa dịu những người bị đuổi việc và để những nhân viên chưa bị đuổi tiếp tục lao vào cày cuốc.
Và cuối cùng, “tư duy triệu phú” kiểu “tự kỷ ám thị” đó cổ xúy sự dịch chuyển của các giá trị đạo đức. Nếu như trước kia người ta tôn vinh các cá nhân theo đuổi một cái nghiệp, cống hiến, say mê, thì bây giờ sự say mê duy nhất được ngưỡng mộ là say mê làm giàu. Và sự giàu có mới nổi cần một biện minh về đạo đức để được chấp nhận và tôn trọng.
Trên nền tảng đạo đức mới này, giàu có nghĩa là thành công, với Napoleon Hill thì nó còn “không cần lời xin lỗi”. Làm giàu không những đã trở thành đích sống, mà còn là một đức hạnh, “làm giàu là vinh quang”. Hệ quả là gì? Trong khi tôn vinh người giàu, người ta rất dễ đi đến kết luận thứ hai rằng người nghèo làm xấu hổ đất nước, là gánh nặng của cộng đồng. Napoleon Hill viết: “Chúa đứng bên những người quyết tâm làm giàu”.
Đáng ngạc nhiên là chưa một ai thắc mắc nếu hàng triệu cuốn sách dạy “tư duy tích cực” và làm giàu có hiệu quả thì GDP quốc gia hằng năm đã phải tăng như thế nào rồi. Nhưng các ý tưởng self-help không khuyến khích các câu hỏi, chúng chỉ yêu cầu người đọc tin vào chúng. Nếu bạn chưa giàu thì có nghĩa là bạn chưa tin đủ, bạn cần mua thêm sách, nghe thêm băng, tới dự thêm các buổi thuyết trình.
Theo Salerno – tác giả cuốn Phong trào tự lực đã làm nước Mỹ trở nên bất lực như thế nào, cứ chừng 18 tháng người đọc self-help lại mua một cuốn sách mới. Sự khốn cùng của kiểu “tư duy triệu phú” này là ở chỗ nó làm tê liệt khả năng tư duy độc lập, phản biện và ý thức xã hội, những điều đang thiếu ở Việt Nam. Nó không dẫn tới khai sáng và minh triết. Đám đông đi theo nó vừa phỉnh nịnh vừa giẫm đạp lên nhau để đạt được mục đích của mình, tin tưởng rằng chính nghĩa và đạo đức thuộc về kẻ giàu có.

Theo tuổi Trẻ

Wednesday, January 13, 2016

Bị 10 chứng bệnh sau, kết hợp gừng tỏi trị cho hiệu quả không ngờ

Những bài thuốc kết hợp gừng, tỏi này dễ làm, dễ dùng. Đặc biệt, như đã nói, nó có hiệu quả không ngờ.

1. Tỏi với gừng chữa bệnh chân dương kém (suy yếu tình dục nam): Dùng 2 củ tỏi và 30g gừng rang lẫn cùng nhau. Sau đó ăn riêng hoặc ăn cùng (bí quyết là rang cùng). Sau khi ăn liên tục 1 tuần thì sẽ thấy hiệu quả, đặc biệt với người trẻ và suy giảm nhất thời.
2. Cảm cúm lây nhiễm, đầu đau phát sốt, sợ lạnh, không ra mồ hôi, hôi buồn nôn: gừng tươi 15g, tỏi 6 nhánh, đường một ít. Cho cả 3 thứ này vào sắc nước uống, tranh thủ uống lúc nóng, uống xong, lên gường nằm đắp chăn kín. Mỗi ngày uống 1 thang như trên. Tác dụng giải cảm.
Những bài thuốc từ tỏi và gừng hiệu quả không ngờ 1
3. Chữa cảm nắng, hôn mê: gừng tươi, tỏi, rau hẹ mỗi thứ một lượng vừa phải: Rửa sạch 3 thứ trên, gừng tỏi bỏ vỏ, cùng giã nát lấy nước chắt ra uống.
4. Bệnh cảm do gió lạnh: gừng 100g, tỏi 400g, mật ong 10ml, chanh 3 - 4 quả, rượu 800ml. Tỏi bóc vỏ đập dập, chanh và gừng bỏ vỏ xắt miếng cùng đun trong 5ml mật ong. Sau đó đổ rượu vào dung dịch trên ngâm trong vò. Ba tháng sau, lọc lấy nước để uống.
Mỗi lần uống 3 - 5cc pha với nước lọc nguội. Không uống quá nhiều.
5. Nôn mửa do bị cảm lạnh nôn ra nước hoặc một lượng thức ăn nhỏ, sắc mặt tái nhợt, mệt mỏi rã rời, rêu lưỡi trắng, mạch đập yếu: gừng 1 củ, tỏi 1 củ; gừng trộn tỏi giã nát thành bánh, đắp băng ở huyệt Đan điền (dướirốn) và huyệt nội quan (ở cổ tay).
6. Thông kinh hoạt huyết, khử phong tán hàn, trừ tê thấp: Nước gừng tươi, nước hành, nước tỏi, nước lá hẹ, dầu vừng, mỗi thứ 120g, nước lá ngải cứu 30g, rượu trắng 600g. Trước tiên cho nước gừng, hành, tỏi, hẹ, lá ngải vào ấm, trộn đều, rồi cho rượu trắng vào đun to lửa cho sôi. Sau đó rót dầu vừng vào, khuấy đều, rồi đun nhỏ lửa, cho đến khi thật sánh, cho thêm ít tùng hương, hồng đơn vào khuấy đều thành cao, cho vào lọ dùng dần. Khi dùng phải hâm nóng, bôi vào khăn đắp vào chỗ tê, đau. Cứ 1 - 2 ngày thay 1 lần.
7. Tác dụng thông kinh lạc, giảm tê, giảm đau: Đau ngực, phần lớn nguyên nhân là do hàn ngưng tâm mạch, khí đọng trong lồng ngực. Triệu chứng thường thấy, ngực đầy tức, thỉnh thoảng thấy đau, cũng có khi đau dữ dội…Tỏi 2 củ, gừng tươi  8g, khoai môn 60g, sơn dược 60g. Tất cả các thứ trên đem giã nát, đắp vào chỗ đau, lấy gạc đặt lên, dùng băng dính cố định lại.
8. Tuyên lợi, phế khí, khai âm, mất tiếng, phần lớn do nhiệt, phong hàn xâm nhập cổ họng dẫn đến: tỏi 6g, gừng tươi 3g, lá ngải 20g, lòng trắng trứng gà 1 quả. Cả 3 vị thuốc, đem giã nát nhuyễn, cho lòng trắng trứng gà vào trộn đều, đắp vào huyệt đại trùy (nằm chỗ lõm vào đốt sống thứ 7, khi ngồi cúi xuống), và huyệt dũng tuyền ở lòng bàn chân. Sau đó dùng băng băng chặt lại.
9. Giáng hỏa, giảm đau, đau răng: gừng tươi 6g, tỏi 6g, lá chè 12g, uy linh tiên 12g. Tất cả đem giã nát nhuyễn, cho một ít dầu vừng lòng trắng trứng vào, trộn đều đem đắp vào huyệt hợp cốc (chỗ lõm giữa ngón cái vàngón trỏ) và đắp vào huyệt dũng tuyền (chỗ lõm dưới gan bàn chân, nằm ở điểm1/3 từ đầu ngón cái đến gót chân). Sau đó dùng băng dính cố định lại.
10. Kiện tỳ, lợi tiểu, chủ trị viêm thận mãn: gừng tươi 3lát, hành hoa 1 cây, tỏi 3 nhánh. Đem ba vị trên giã nát, nặn thành bánh dánquanh rốn. Mỗi ngày thay băng 3 lần.
theo Sức khỏe Đời sống

 

Thần dược trường sinh

Giới Trung y tại Trung Quốc hiện nay, có một vị tiên sinh đức cao vọng trọng, 95 tuổi vẫn trị bệnh cứu người. Vị đại phu có thâm niên cao nhất tại Bắc Kinh này chính là thầy thuốc nổi danh Lộ Chí Chính.


Chân dung ông Lộ Chí Chính - truyền nhân nổi tiếng của ngành y học cổ truyền Trung Quốc (Ảnh: nguồn internet)
Chân dung ông Lộ Chí Chính - truyền nhân nổi tiếng của ngành y học cổ truyền Trung Quốc
Ông Lộ Chí Chính sinh năm 1920 tại Hà Bắc, xuất thân trong một gia đình từng có nhiều Trung y nổi danh.
Bắt đầu chữa bệnh cứu người từ năm 17 tuổi, ông Lộ là chủ nhân của nhiều bài thuốc quý và đi tiên phong trong phương pháp dựa vào tỳ vị để chữa bệnh.
Năm 2009, ông vinh dự trở thành một trong 30 đại sư của làng y học Trung Quốc, đồng thời được nhắc tới như một “truyền nhân” tiêu biểu của nền y học nước nhà.
Đến thăm phòng bệnh của thầy thuốc Lộ trong khi ông đang khám bệnh, các phóng viên không khỏi bất ngờ trước một vị thầy thuốc dù lớn tuổi nhưng sắc mặt hồng nhuận, làm việc nghiêm túc, tay viết chữ một điểm cũng không hề run rẩy.
Hiện tại, ông Lộ có mặt tại phòng khám 3 buổi mỗi tuần.
Thời gian còn lại ông đều bận rộn với đủ các hội nghị và lịch công tác. Tuổi tác đã cao nhưng vẫn chịu được áp lực công việc lớn như vậy quả là trường hợp “xưa nay hiếm”!

Ông Lộ vẫn hành nghề chữa bệnh cứu người dù đã ở tuổi 95 (Ảnh: nguồn internet)
Ông Lộ vẫn hành nghề chữa bệnh cứu người dù đã ở tuổi 95
Thảo luận về các phương pháp dưỡng sinh ngày nay, ông Lộ nhiều lần nhấn mạnh về thứ gọi là “gốc rễ sinh trưởng” của cơ thể con người – tỳ vị.
Trung y cho rằng: Tỳ vị bao quát các bộ phận tiêu hóa trên cơ thế, có vai trò lưu thông khí huyết để các cơ quan này vận hành bình thường.
Tỳ vị nếu hư nhược sẽ kéo theo hệ thống tiêu hóa kém hấp thụ dinh dưỡng, gây ảnh hưởng đến toàn cơ thể. Chính vì vậy, Trung y coi đây chính là “gốc rễ của sự sinh trưởng”.
Cả đời trị bệnh cứu người, lương y Lộ Chí Chính rất coi trọng tỳ vị. Ông cũng đã thử nghiệm những bài thuốc, phương pháp chữa bệnh từ tỳ vị trên cơ thể của chính mình.
Trả lời phóng vấn của “Thời báo Cuộc sống”, đại sư Lộ đã bật mí về một thứ thần dược rất bổ cho tỳ vị được ông tin dùng hơn 40 năm qua.
Thứ thần dược ấy chính là gừng – một loại gia vị vô cùng quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta!

Gừng là vị thuốc được Trung Y xem như một loại thần dược nhờ những công dụng đặc biệt của mình
Gừng là vị thuốc được Trung Y xem như một loại thần dược nhờ những công dụng đặc biệt của mình
Gừng có vị cay, tính ấm, khi ngấm vào tỳ, vị, phế sẽ khiến cho cơ thể xuất mồ hôi, an vị, bổ phế, khỏi ho.
Ngoài ra, vị thuốc này còn giải độc công hiệu, có thể trị phong hàn, cảm mạo, trị các loại bệnh về dạ dày, chữa nôn mửa, đi tả, giải độc từ hải sản…
Tác dụng của gừng đối với tỳ vị càng thêm kỳ diệu. Không chỉ làm gia tăng khả năng lưu thông khí huyết, gừng còn giúp cho tỳ vị luôn khỏe mạnh, khiến khí huyết dồi dào, cơ thể luôn ở trạng thái sung mãn.
Hiểu rõ công dụng của loại thần dược này, bắt đầu từ những năm 70 của thế kỷ trước, trên mâm cơm của nhà họ Lộ mỗi ngày đều không thể thiếu gừng.
Lộ Hỉ Thiện – con trai và cũng là truyền nhân của đại sư Lộ Chí Chính cho biết: nhà anh mỗi lần mua gừng đều mua liền một lúc vài cân.
Gừng mang về trước tiên sẽ dùng muối ướp qua, sau đó ngâm cùng giấm, tùy vào khẩu vị mà có thể cho thêm đường, khi ăn cắt thành lát, miếng nhỏ, dùng đều đặn vào bữa sáng.
Ông Lộ Chí Chính cũng giải thích thêm: Gừng có tác dụng giải nhiệt, có thể tránh phong hàn, cảm mạo, hỗ trợ tiêu hóa, còn kích thích cơ thể tiết ra dịch mật.
Dấm có khả năng giảm đau, lại át đi tính cay của gừng. Dùng gừng cùng với gấm sẽ có mùi vị và công hiệu rất tốt.
Sự tôn sùng của đại sư Lộ đối với vị thuốc này còn xuất phát từ chính những kinh nghiệm quý giá của cổ nhân.
Khổng Tử – nhà đại tư tưởng nổi danh Trung Quốc – trong văn chương đều nhiều lần nhắc tới việc “không bỏ ăn gừng”. Đây chính là bí quyết sống thọ của vị “dưỡng sinh gia” này.
Danh y cổ đại “Trương Trọng Cảnh” trong cuốn “Thương hàn luận” có ghi lại nhiều bài thuốc. Trong các bài thuốc này phần lớn đều có thành phần gừng.
Cuốn “Đông Pha tạp ký” từ thời nhà Tống cũng từng ghi lại: ở Hàng Châu khi ấy có một vị hòa thượng hơn 80 tuổi, nhưng tướng mạo lại vô cùng trẻ. Hòa thượng này “uống gừng từ tuổi 40 nên trẻ mãi không già.”
Mặc dù được coi là một loại “thần dược” cho sức khỏe, nhưng khi dùng gừng, chúng ta cũng phải lưu ý một vài điểm dưới đây:
Buổi tối không gừng
Cổ nhân nói: “Trong một năm thì mùa thu không ăn gừng, trong một ngày thì buổi tối không ăn gừng”.
Đại phu Lộ Chí Chính cũng cho biết: cơ thể con người trải qua một ngày làm việc, buổi tối là lúc cần nghỉ ngơi, gừng lại có tính giải nhiệt, nếu ăn lúc này dễ dẫn đến hao tổn khí huyết.
Mùa thu không ăn gừng
Tục ngữ Trung Quốc có câu “Đông ăn củ cải, hạ ăn gừng, không cần đến bác sĩ bốc thuốc”.
Trong một năm, mùa hè là mùa thích hợp nhất để ăn gừng. Đến trời thu, khí hậu khô ráo, tiết trời hanh khô, ăn gừng có tính cay vào càng dễ làm thương tổn phổi.
Những trường hợp đặc biệt không nên ăn gừng:
Những người “âm hư hỏa vượng”, bị nóng trong, tay chân hay đổ mồ hôi, thích uống nước, lại hay bị khô miệng, khô da, khô mắt, khô mũi, hoặc những người tính tình nóng nảy, giấc ngủ không tốt, ăn gừng vào sẽ càng khiến “âm hư”.
Bên cạnh đó, những người có mụn nhọt, vết thương lở loét, bị viêm phổi, ho lao, viêm túi mật, viêm thận, trĩ hoặc tiểu đường thì cũng không nên ăn gừng sống.
Một số bài thuốc chữa bệnh từ gừng:
Muốn trị cảm mạo, phong hàn, tắc mũi, chảy nước mũi, đau đầu, phát sốt, đau bụng thì dùng 25g gừng pha cùng nước nóng và đường đỏ.
Người lớn tuổi ho khan mãn tính, ho có đờm, phát sốt có thể đem gừng giã lấy nước, dùng nửa thìa nước gừng pha với một thìa đường đỏ, dùng sáng và tối một lần.
Nếu bị đau khớp, lạnh người thì dùng gừng kết hợp với hành lá, xắt nhỏ, xào nóng, bọc vào vải rồi chườm vào chỗ đau.
* Theo Sina Health

Friday, January 8, 2016

Câu chuyện rơi nước mắt về mẹ của tiến sĩ toán học Harvard

Đây là câu chuyện có thật về người mẹ của tiến sĩ An Kim Bằng (Jinpeng An), người Trung Quốc, tốt nghiệp toán học tại Đại học Harvard. Câu chuyện xúc động về sự hi sinh của người mẹ dù đã được báo chí đăng tải rất nhiều nhưng vẫn khiến hàng triệu người phải rơi nước mắt mỗi lần đọc lại.


Ngày 5/9/1997 là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở khoa Toán, Đại học Bắc Kinh. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát của gia đình tôi. Mẹ tôi đang nấu mì sợi, chân vẫn còn tập tễnh. Mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân. Còn số bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm. 

Bưng bát mì, tôi đã khóc. Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống… Nhà tôi ở Thiên Tân, làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, vô cùng nghèo khó. Tôi có một người mẹ tốt nhất thế gian tên là Lý Diệm Hà. 

Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi. Tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, những món nợ trong nhà lớn dần theo năm. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, học phí là mẹ vay người khác. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì bạn bè vứt đi, dùng dây buộc nó lên một cái que rồi viết tiếp, hoặc dùng một cái dây chun xóa sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó. 

Mẹ thương tôi đến mức đi vay vài hào của hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Những khi mẹ vui vẻ là khi bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Dưới sự khích lệ của mẹ, tôi càng học càng thấy ham thích. Tôi thực sự không hiểu trên đời còn có gì vui sướng hơn được học hành.

Chưa đi học lớp một tôi đã thông thạo cộng, trừ, nhân, chia và phân số, số phần trăm. Khi học tiểu học, tôi đã tự học để nắm vững Toán, Lý, Hóa của bậc trung học phổ thông. Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.

Nào ngờ, khi tôi báo tin vui cho cả nhà, mặt bố mẹ chất chứa toàn những đau khổ. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang gần kề cái chết, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười nghìn Nhân dân tệ rồi. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt như mưa suốt một ngày. Đến tối, tôi nghe thấy ở ngoài nhà có tiếng ồn ào. Thì ra mẹ đang định dắt con lừa con của nhà đi bán cho tôi đi học, nhưng ba tôi không chịu. Tiếng ồn ào làm ông nội nghe thấy, ông lại đang bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã qua đời. Sau lễ an táng ông nội, nhà tôi lại mắc thêm vài nghìn tệ tiền nợ nữa.

Tôi không còn dám nhắc đến việc đi học nữa. Cất "Giấy báo nhập học" thật kỹ vào vỏ gối, hàng ngày tôi ra đồng làm việc cùng mẹ. Sau hai hôm, tôi và ba tôi cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất. Ba tôi sắt mặt lại, hỏi mẹ tôi:

- Bà bán con lừa con rồi à? Bà bị thần kinh à? Sau này lấy gì kéo, lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ hay là hai học kỳ?

Hôm đó mẹ tôi khóc, mẹ tôi dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để gào lại ba tôi:

- Con cái mình đòi đi học thì có gì sai? Nó thi lên được trường số 1 của thành phố nó là đứa duy nhất của cả huyện này đấy, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho nó đi học…

Cầm sáu trăm tệ mẹ vừa bán lừa, tôi thật sự chỉ muốn quỳ xuống dập đầu trước mẹ. Tôi đã thích được học quá rồi, mà còn học tiếp, thì mẹ sẽ khổ sở bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu? 

Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy mặt ba tôi vàng như sáp, gầy da bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ bình thản bảo: "Có gì đâu, bị cảm, sắp khỏi rồi". Ai ngờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của ba, thì thấy đó là thuốc ngăn ngừa tế bào ung thư phát triển. Tôi kéo mẹ ra ngoài nhà, khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào. Mẹ bảo, từ sau khi tôi đi học, ba bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên.

Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa ba lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng xác định là u nhu ruột bowel polyps, bác sĩ yêu cầu ba phải mổ gấp. Mẹ chuẩn bị đi vay tiền tiếp, nhưng ba kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa!

Hàng xóm kể với tôi, mẹ dùng một phương pháp nguyên thủy và bi tráng nhất để gặt lúa mạch. Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, cũng không có tiền thuê người giúp, bèn gặt dần. Lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà. Tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to… Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm. Khi mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối quỳ đến chảy máu, đi đường cứ cà nhắc… Không đợi hàng xóm kể hết, tôi chạy như bay về nhà, khóc to gọi mẹ: "Mẹ, mẹ, con không thể đi học nữa đâu…".

Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ 60 đến 80 tệ, thật thảm hại nếu so với những người bạn học khác mỗi tháng có 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào, bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng, có lúc dành dụm không đủ còn phải giật tạm vài ba chục. Mà cha tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn. Nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa. Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì tôm với giá bán buôn.


Mỗi cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ ra một xưởng in ngoài thị trấn cách nhà 6km để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. (Cắt tóc nam rẻ nhất Thiên Tân cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn).

Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua nổi, chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra, chỉ có thể tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (alkali - chất kiềm, dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước soda) là xong. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ. Làm con của người mẹ như thế, tôi rất tự hào. 

Hồi mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi ù cạc. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, ai ngờ mẹ chỉ cười bảo: "Mẹ chỉ biết con là đứa trẻ con khổ cực nhất, mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa".

Tôi bị nói lắp. Có người bảo, học tiếng Anh đầu tiên cần làm chủ được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường kiếm một hòn sỏi ngậm vào miệng mình, rồi gắng đọc tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi tôi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng kiên trì. Nửa năm trôi qua, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn đi, lưỡi tôi cũng đã nhẵn, tôi đã thành người giỏi tiếng Anh thứ 3 của lớp. Tôi vô cùng cảm ơn mẹ. Mẹ đã khích lệ tôi vượt qua khó khăn lớn trong học tập. 

Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic toàn Trung quốc môn Vật lý. "Đoạt lấy chiếc Cup giải Nhất toàn Trung quốc tặng mẹ, rồi lên đường dự Olympic Vật lý Thế giới". Không ngăn được nỗi khao khát trong lòng, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi. Kết quả, tôi chỉ được giải Nhì. Tôi nằm vật ra giường, không ăn không uống. Dù là người đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân đi thi, nhưng nếu tính cả những nỗi khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng! 

Tôi về trường, các thầy ngồi phân tích nguyên nhân thất bại cho tôi thấy: tôi muốn phát triển toàn diện cả Toán, Lý, Hóa, những mục tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần phải phân tán rộng. Nếu giờ chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định tôi thắng. 

Tháng 1 năm 1997, cuối cùng tôi cũng đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia. Cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển, tôi đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc tế. Nộp xong phí báo danh, tôi gói sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại, chuẩn bị lên đường. Giáo viên chủ nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo thải của người khác cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu, kích cỡ khác nhau, bèn mở tủ áo của tôi ra, chỉ vào những áo trấn thủ vá, những áo bông tay đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân, hỏi tôi: "Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?"

Tôi chả biết nói sao, vội đáp: "Thầy ơi, em không sợ người khác chê cười! Mẹ em thường bảo, Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa - trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ này đi Mỹ gặp tổng thống Clinton em cũng chẳng thấy ngượng".

Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần thứ 38 chính thức khai mạc. Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới 2h chiều. Ngày hôm sau công bố kết quả, đầu tiên công bố huy chương Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; sau đó công bố huy chương Bạc, cuối cùng, công bố huy chương Vàng. Người đầu tiên, người thứ hai, người thứ ba là tôi. Tôi khóc lên vì sung sướng, trong lòng tự nói: "Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!". 

Tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học ngay chiều hôm đó đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8, chúng tôi vinh quang trở về, lễ đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học Trung Quốc tổ chức. 

Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, muốn chính tay tôi đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ… Hơn mười giờ đêm tối hôm đó, cuối cùng tôi đã đội trời đêm về đến nhà. Người mở cửa là ba tôi, nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ tôi. Dưới trời sao vằng vặc, mẹ tôi ôm tôi rất chặt… Tôi lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, khóc một cách nhẹ nhõm và sung sướng. 

Ngày 12/8, trường Trung học số một của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng với các quan chức Cục giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này:

"Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ một người, là người mẹ đã sinh thành và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình thường, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã khích lệ tôi cả đời. Năm học lớp 10, tôi muốn mua cuốn sách "Đại từ điển Anh - Trung" để học tiếng Anh. Mẹ không có tiền, nhưng vẫn nghĩ cách giúp tôi. Sau bữa cơm sáng, mẹ tôi mượn một chiếc xe cải tiến, chất một xe rau cải trắng. Hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn 40 km bán rau. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ, lúc đó bụng đói cồn cào, chỉ mong có ai tới mua cho cả xe rau ngay.

Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau đáng lẽ 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ. Có tiền rồi tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo nên đi mua sách trước, đó là việc chính của ngày hôm nay. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 8 tệ 2 hào 5 xu, mua sách rồi còn lại 1 tệ 7 hào 5 xu. Nhưng mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ kia còn phải cất đi để dành cho tôi làm học phí. Tuy ăn hết hai cái bánh nướng, nhưng đi bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mắt chóng mặt, lúc này tôi mới nhớ ra tôi đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa.

Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ tôi chỉ bảo: "Mẹ ít văn hóa, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ".

Khi mẹ nói thế mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn ra con đường đất xa xôi, cứ như thể con đường đất đó có thể thông tới tận Thiên Tân, đi thẳng tới Bắc Kinh. Tôi nghe mẹ bảo thế, tôi không thấy đói nữa, chân tôi không mỏi nữa... Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của đời tôi".

Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt đã ướt đẫm, tôi quay về phía người mẹ tóc hoa râm của tôi, cúi người xuống kính cẩn…

Sưu tầm

Thursday, January 7, 2016

10 bài học cuộc sống bạn không bao giờ nên tin

Mỗi ngày trôi qua, bạn gặp rất nhiều những bài học cuộc sống khác nhau. Một vài trong số đó là những bài học hữu ích mà bạn nên học theo. Nhưng cũng có những bài học cuộc sống thật sự sai lầm và bạn phải nhận thức rõ ràng sự điên rồ của chúng.

Dưới đây là 10 ví dụ về những bài học cuộc sống mà bạn không bao giờ nên tin.


1. Bạn nên luôn luôn theo đuổi niềm đam mê của mình

Nhà vẽ tranh biếm họa Scott Adams với tác phẩm “Dilbert” nổi tiếng gọi niềm đam mê là “con bò đực”. Nhà phân tích nghề nghiệp Dan Pink cho biết câu hỏi ông dị ứng nhất là “niềm đam mê của bạn là gì”. Theo đuổi niểm đam mê của bạn là một lời khuyên rất phổ biến trong tư vấn nghề nghiệp nhưng nó không hoàn toàn hữu ích khi bạn đang cố gắng tìm kiếm những gì bạn theo đuổi với tư cách là một doanh nhân hay một chuyên viên. Dan Pink đề nghị thay vào đó bạn nên tập trung vào những gì bạn thật sự làm. Khi bạn không làm bất cứ gì cả, những gì bạn làm chỉ để cho vui? Năng khiếu của bạn là gì? Những gì bạn hài lòng với nỗ lực của bạn? Như Scott Adam nhấn mạnh, không phải niềm đam mê tạo ra thành công mà là thành công tạo ra niềm đam mê.

2. Bạn cần học tốt ở trường để đảm bảo sự thành công

Vâng, đúng vậy, nhà trường rất quan trọng nhưng những gì bạn sẽ phát hiện ra ngay sau khi tốt nghiệp và bắt đầu tìm kiếm một công việc là không ai quan tâm nhiều về những gì bạn đã học hay những điểm số bạn đã đạt được. Điều quan trọng là những kỹ năng bạn thật sự có và bạn phải chứng tỏ những kỹ năng ấy của mình. Có được bằng “A” không khóa học quản lý ít có hữu ích hơn là việc chứng minh kỹ năng quản lý của bạn. Bạn sẽ nhận ra rằng thường mất nhiều hơn thế để thành công ngoài việc học tập tốt.

3. Tre già khó uốn

Hầu như tất cả mọi người đều được nghe nói rằng khi bạn già hơn thì sẽ càng khó khăn hơn trong việc tiếp thu những điều mới mẻ. Nếu bạn muốn học ngoại ngữ, bạn nên bắt đầu học khi bạn còn trẻ. Nếu bạn muốn biết cách làm thế nào để sử dụng những công nghệ mới thì bạn sẽ học tốt khi bạn còn ít tuổi. Nhưng, nghiên cứu về bộ não và quá trình học hỏi chỉ ra rằng điều này là không đúng. Bộ não có khả năng phi thường để thích nghi và học hỏi ngay cả khi bạn già đi, bạn càng học nhiều hơn thì bộ não càng thích nghi và học hỏi tốt hơn.

4. Bạn phải tin vào bản thân mình

Để đạt được mục tiêu và ước mơ của mình, bạn hay được nghe nói rằng bạn phải tin vào bản thân mình. Bản chất của lời khuyên này là sức mạnh của những suy nghĩ tích cực. Bạn phải hình dung một cách tích cực về mục tiêu bạn sẽ đạt được. Nhưng, cũng theo nhà phân tích Dan Pink, các nghiên cứu cho thấy rằng sẽ có hữu ích hơn nếu bạn biết tự nghi ngờ một vài thứ về bản thân. Vì thế, thay vì tự tin tuyên bố “tôi có thể”, hãy bắt đầu hỏi chính bản thân mình “tôi có thể không?”. Điều này sẽ đưa bạn tới tư duy tổng quát hơn để thành công.

5. Đời sống ngày xưa đã từng tốt hơn so với hôm nay

Ồ, Bạn hay nghĩ “những ngày tháng tươi đẹp”, cuộc sống đã tốt hơn ở hôm qua. Nhưng sự luyến tiếc quá khứ thường làm chúng ta bị mù mắt về những gì thật sự có ở ngày hôm nay. Khi đi ngược lại về quá khứ, bạn có thể nhận thấy rằng trên thực tế hiện tại thật sự tốt. Tuổi thọ trung bình hiện nay là một ví dụ điển hình. Tỷ lệ tử vong do nhiễm trùng, sinh con, thậm chí do cúm ở quá khứ đã cao hơn nhiều. Mọi người phải dành nhiều thời gian hơn cho việc mua thực phẩm, quần áo, nơi trú ẩn và tỷ lệ đói nghèo cũng cao hơn ngày nay. Khi chúng ta nhìn về quá khứ, chúng ta thường quên những giá trị đích thực ở hiện tại mà cứ chăm chăm cho rằng ngày hôm nay tồi tệ hơn ngày hôm qua.

6. Khi có….. Bạn sẽ được hạnh phúc

Rất nhiều người cho rằng hạnh phúc là có tất cả mọi thứ họ muốn. Một cái nhà mới hay một cái xe mới sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn hiện tại. Nhưng khi một sự việc nào đó làm chúng biến mất, hạnh phúc của bạn sẽ lại trở lại tình trạng như ban đầu. Hoặc tệ hơn, bạn sẽ nhận ra rằng đó là những thứ tốt hơn mà bạn kiếm được và bây giờ bạn lại cần dựa vào sự hạnh phúc của bạn để kiếm những thứ đó. Trong trường hợp đó, bạn đã quên khái niệm “vòng xoáy khoái lạc”. Bạn làm việc chăm chỉ hơn, kiếm được nhiều thứ hơn nhưng bạn không hạnh phúc hơn.

7. Bạn cần có ai đó hoàn thiện con người bạn

Tất cả chúng ta đều tưởng tượng về tình yêu giống như là bằng cách nào đó họ sẽ hoàn thiện chúng ta. Rằng bạn không thể hoàn thiện mình nếu thiếu ai đó, bạn sẽ trách ai đó khi bạn không hoàn thiện như bạn muốn. Nhưng sự thật là, mỗi chúng ta là một cá thể độc lập, chúng ta tự hoàn thiện cho chúng ta trở nên độc đáo. Yêu và chia sẻ cuộc sống của bạn với ai đó thật sự là một món quà rất tuyệt vời, nhưng bạn không nên coi bản thân bạn hay cuộc sống của bạn là thiếu hoàn thiện khi bạn độc thân.

8. Có công mài sắt, có ngày nên kim

Đối với hầu hết các kỹ năng, đòi hỏi phải cải thiện sự thực hành. Ước tính có thể mất 10.000 giờ để làm chủ một kỹ năng như chơi một nhạc cụ hay thành một vận động viên thi đấu. Điều khiến cho những công việc này trở nên hết sức căng thẳng chính là sự hoàn hảo không bao giờ tới. Trên thực tế, luyện tập không khiến bất cứ cái gì hoàn hảo, bởi sự hoàn hảo là một thứ không tưởng. Có câu nói “sự hoàn hảo là kẻ thù của sự tốt đẹp”. Chúng ta thường dùng sự thất bại của mình khi không khiến mọi việc trở nên hoàn hảo  như một lý do để thôi cố gắng. Thực hành không có nghĩa là sẽ hoàn thiện tất cả. Vì thế, hãy đặt sự hoàn hảo sang một bên, và làm việc cho tốt.

9. Một khi tôi hoàn thành……tôi sẽ có nhiều thời gian hơn.

Mọi người tưởng chừng như đều đã nói điều này ở trường học hay ở công sở. Nhưng bạn sẽ sớm nhận ra, khoảng thời gian rảnh ở tương lai mà bạn nói hầu như không còn, vì một khi bạn hoàn thành mục tiêu hiện tại, bạn sẽ lại có những dự án sau, sau nữa. Bạn cứ chăm chăm hoàn thành những việc hiện tại thì bạn sẽ không bao giờ có thời gian rảnh. Chìa khóa phá vỡ chu trình này nằm ở chỗ: đừng bao giờ bắt đầu nó.

10.  Bạn sẽ là bất cứ cái gì bạn muốn nếu bạn làm việc đủ chăm chỉ

Chúng ta thường được dạy ý tưởng này từ khi chúng ta còn rất trẻ. Nhưng nó bỏ qua một phần quan trọng của cuộc sống: sự hạn chế. Những hạn chế này không nhất thiết là một điều xấu. Sự sáng tạo nảy sinh từ những hạn chế . Làm việc chăm chỉ có thể đưa bạn đi rất xa, nhưng nó không thể giúp bạn thành công mọi thứ như bạn muốn. Vì hạn chế về cơ thể, tôi không thể chơi bóng đá. Vì hạn chế về nghệ thuật, tôi không thể làm ở nhà hát Carnegie Hall. Nhận thức được hạn chế của mình, bạn sẽ thoát khỏi ý tưởng có thể làm tất cả mọi thứ và tập trung vào thứ bạn có thể làm.
Theo Lifehack.com