Monday, August 18, 2008

Nguyệt thực rạng sáng ngày 17-08-2008




Sau đây là một số hình ảnh nguyệt thực ngày chủ nhật 17/08/08(Một ngày đặc biệt với mình... hii)











Sunday, August 17, 2008

About

Lê Thanh Hoàng

http://www.facebook.com/hoanglt

Monday, August 4, 2008

Cổ tích anh và em


Tình yêu ngày xưa trong veo với nhớ thương, hẹn thề. Tình yêu ngày nay chênh vênh giữa bao nhiêu đòi hỏi, hờn ghen... Anh có tin vào cổ tích của chúng mình?
Ngày xửa ngày xưa, có chàng trai lên đường nhập ngũ. Nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ chị em… chàng “chăm chỉ” viết thư, nhưng chỉ gửi cho… người yêu. Nàng ở nhà, mỗi lần nhận thư lại chạy sang nhà chàng đọc cho cha mẹ, chị em chàng những đoạn chàng viết gửi gia đình, đoạn còn lại nàng gấp mang ra… cạnh đống rơm… đọc một mình… Ngày trở về, một góc ba lô của chàng là những lá thư nàng gửi. Họ cưới nhau, những lá thư xa được đặt nguyên vẹn cạnh nhau và lâu lắm rồi họ không viết thêm lá thư nào nữa. Họ chẳng bao giờ phải xa nhau.

Đấy là chuyện cổ tích của bố mẹ em. Lần đầu tiên xa anh, em đã kể anh nghe trong nỗi nhớ cồn cào. Em ước ao chuyện cổ tích của hai chúng mình. Nhưng chẳng có lá thư nào được viết. Cuộc sống hiện đại, anh và em may mắn hơn bố mẹ ngày xưa. Mình có điện thoại bàn rồi di động, mình có internet rồi cả phương tiện xe cộ nữa… Cách xa anh hàng nghìn cây mà em thấy mình thật gần, thật gần anh nhỉ. Bạn bè đùa: “Hai đứa xa nhau làm giàu cho mấy mạng điện thoại.”

Trời hôm nay sao dịu mát. Nắng nhẹ tênh trên nụ cười của mỗi người qua đường. Thả ga nhè nhẹ, em bỗng ước ao được có ai thay mình cầm lái, ước ao được thả bàn tay trong lòng tay rộng lớn của anh, để cảm nhận từng vết chai sạn chạm vào tay em mềm mịn… Điện thoại đổ chuông, em bật cười thấy hình mặt người cáu gắt em cài riêng cho anh đang nhăn nhó gọi. “Anh à!” Tiếng anh bên kia chưa hết ngạc nhiên vì người yêu hôm nay lại ngọt ngào đột xuất. Nắng cũng nhẹ. Tại nụ cười cũng nhẹ. Tại bàn tay em nhẹ nhớ tay anh. Tại có một người nhớ một người khác đến nao lòng… “Gắng lên em!”

Ở nơi ấy anh cũng nhớ em. Ở nơi ấy anh cũng ước ao được về gần bên em. Nhưng ở nơi ấy anh có những lúc xao lòng như em? Anh có những lúc cô đơn đến hoảng sợ khi chợt nghĩ đến một hình bóng khác? Anh có lúc nào yếu mềm trước những cám dỗ thường gặp? Anh có âu lo cho một tương lai chưa thấy ngày gần? …Như em?

Ngày xưa bố mẹ chưa có điện thoại, chưa biết chat, chưa biết gửi mail. Nhưng ngày xưa bố mẹ chắc cũng chưa phải chịu những dằn vặt nghi ngờ như chúng mình anh nhỉ? Điện thoại của anh sao có lúc im lặng đến đáng sợ? Giọng nói của anh sao có lúc lạnh lùng đầy xa cách? Và trái tim em, sao có lúc lại ngả nghiêng vì một ánh mắt lạ? Tình yêu ngày xưa trong veo với nhớ thương, hẹn thề. Còn chúng mình, có lúc tình yêu chênh vênh giữa bao nhiêu đòi hỏi, bao nhiêu cách trở , bao nhiêu so sánh, hờn ghen… Anh có tin vào cổ tích của chúng mình?